Hương chưa kịp định thần lại thì chiếc xe đã lao vút đi, chỉ để lại cho cô một làn bụi mỏng. Ôm ấp một bụng thắc bận rộn và hiềm nghi trở về, cô nhấc điện thoại gọi cho một nửa, muốn chạm chán mặt anh. Nhưng Chính nói có việc bận, hứa hẹn tối sẽ tới đón cô đi dạo.

Cô càng nghĩ càng thấy khó khăn hiểu. Hay cô bị hoa mắt thật. Chứ một anh chàng ở nhà thuê, làm công ăn lương mà lương cũng trên mức đủ ăn một tí như Chính, thì lấy đâu ra ôtô lướt vi vu như vậy, mà xem ra anh lái rất thuần thục. Còn chuyện buôn bán ở trung tâm thương mại sang trọng với những túi đồ store hiệu mà cô mới chỉ nghe tên chứ chưa bao giờ được sờ tận tay nữa. Quá khó nắm bắt!

Ảnh minh họa

Hương là một cô gái thức giấc lẻ lên đô thị học tập và khiến cho việc. Với dung nhan ưa nhìn, cô cũng có nhiều người đeo đuổi. Nhưng sau cùng cô lại chọn Chính, một chàng thanh niên làm cho việc ở công ti đối tác. Thoạt đầu là những câu chuyện vô thưởng vô phạt, thấy phù hợp rơ rồi cảm mến  và yêu nhau lúc nào không hay. Chính chỉ là một chàng thanh niên tầm thường, nhưng cô nghĩ, quan trọng nhất là nền móng tình cảm, còn những chuyện khác có thể từ từ nỗ lực.

Buổi tối Chính đến, Hương nhìn bạn trai chằm chằm khiến cho Chính hơi giật mình. Hương có thể xác thực, ví như thay con xe số bằng chiếc xế hộp màu bạc kia, bỏ lỡ bộ quần áo phổ biến anh đang mặc trên người mà đổi bằng bồ độ sáng bóng lúc sáng Hương nhận ra thì Chính và anh chàng ấy giống hệt nhau. Hương hoang mang tột độ, vô thức bật ra câu hỏi: “Anh có anh em sinh đôi không?”. Chính cười đáp: “Không. Sao em lại hỏi như thế?”. Hương đành đánh trống lảng, lấy một số câu chuyện lấp liếm cho xong xuôi.

Ngồi chơi được một lát thì Chính có máy tính bảng bạn gọi đi. Nghĩ thế nào, Hương lại chặn một chiếc taxi ngồi lên và bám theo bạn trai. Chính không đi về căn phòng thuê anh phổ quát lần dẫn Hương đến chơi mà rẽ tham gia một khu thị trấn cao cấp. Hương kiên nhẫn đợi ở ngoài, thì một lát sau, chiếc xe sang cô nhìn thấy lúc sáng đã vọt ra và người lái nó không ai khác chính là bạn trai cô! Đây là nhà khác của Chính, hay anh có bí mật gì giấu cô?

Hương không đuổi theo được Chính nữa, nên quyết định ở cổng khu đô thị đợi anh về. Mãi 1 giờ đêm, Hương mới lần nữa nhận ra bóng vía chiếc oto kia. Cô lao ra, chặn ngay đầu xe làm Chính phải phanh gấp, may mà không có va chạm nào xảy ra. Anh muốn chửi thề nhưng khi nhìn rõ là người yêu bản thân thì anh lo lắng thấy rõ. Hương thấy Chính đi 1 bản thân về, trong lòng bất giác có chút thở phào khoan khoái. Giả dụ có một cô nàng bốc lửa ngồi trong xe anh, cô không biết lúc đó bản thân sẽ phải phản ứng thế nào nữa.

“Em muốn nhân thức sự thật. Đừng giấu diếm em nữa!”, Hương nhìn thẳng tham gia mắt người bạn trai vừa không xa lạ vừa lạ lẫm, nói rành rọt. Chính im lặng một lát, rồi nắm tay cô: “Lên nhà đi, rồi chính mình rỉ tai!”.

Chưa bao giờ Hương nhận ra một căn biệt thự đẹp tới thế, chắc chắn nó phải có giá của rộng rãi nhiều tỷ, à không, có lẽ cô chỉ trông thấy chúng trên báo chí mà thôi. Và bàng hoàng thay, đó lại chính là căn hộ nơi bạn trai cô sống, suốt thời điểm bên nhau mới đây, cô lại chẳng hay nhân thức gì!

Chính đưa cô 1 cốc nước, rồi ngồi xuống nói gần như mọi chuyện cho cô nhân thức. Té ra mái ấm anh giàu sang, bề thế lắm, 1 mình anh sống ở căn vi la này. Xe của anh, áo quần hàng hiệu của anh, những buổi đi ăn đi chơi ở những nơi sang chảnh mới là cuộc sống thực thụ của anh. Anh xin làm cho viên chức ở công ti kia cũng là vì thích ra ngoài đoàn luyện mà thôi, chứ sản nghiệp nhà anh đâu có thiếu, anh tùy nhân thể chọn một cái cũng có thể nghiễm nhiên biến thành giám đốc.

“Tại sao anh lại giấu em?”, Hương cố đè nén những cảm xúc trong lòng, hỏi Chính. “Anh cũng không cố tình giấu em. Lúc quen em, anh đang giữ vai một viên chức quèn, nên cũng không muốn nói sự thật ra với em. Rồi anh đi thuê căn nhà kia, dẫn em tới chơi, tậu một con xe số để đèo em đi chơi, đóng vai 1 anh chàng nhà nghèo thực thụ. Anh thấy yêu kiểu có điều kiện kinh tế eo hẹp thế cũng khá lôi cuốn, nên cứ lần nữa không nói cho em nhân thức. Hơn nữa, anh nghĩ có nói hay không cũng chẳng phải là vấn đề quan trọng, phải không?”, Chính nhẹ giọng đáp.

Hương nghẹn họng. Đúng là cô cũng không quá cần thiết chuyện Chính đi siêu xe hay đi xe số, nhưng anh lại dựng lên hẳn một thân phận khác, bỏ ra riêng để yêu đương cô, có khác thì lừa dối? “Anh có nghĩ, chúng ta không thích hợp nhau không?”, ý của Hương là về thân phận, địa vị. Chính cười nhẹ: “Anh chưa nghĩ tới những yếu tố này”. Hương cười bi thảm, nhất thời biệt bạn trai ra về, thoái thác lời yêu cầu đưa về của anh.
Cô không dám ngồi xế hộp của anh, bởi cô sợ lòng tham hư vinh vật chất sẽ làm cho cô không muốn bước xuống, để rồi lún sâu mãi vào mối tình có lẽ định trước sẽ chẳng có kết cuộc này. Hương sao không nhân thức, đối với Chính, có thể anh có thiện cảm với cô thật, nhưng đây có nhẽ chỉ là một phen “đổi món” của anh, muốn thưởng thức ái tình của những người có năng lực tài chính thấp mà thôi. Còn sự thực là cô và anh là người của 2 quả đât, ví như cô cứ cô chấp muốn bước tham gia nhân loại của anh, Lọ Lem đổi đời đâu không biết, nhưng rất có thể cô sẽ thương tích đầy bản thân mình mà trở ra cũng nên?!  

Xem nhiều hơn: máy phát điện

Đăng nhận xét

 
Top
Click Here